Mà ngẫm lại, mấy cặp vợ chồng ngoài bốn mươi như mình, nghĩa là gần hai mươi năm “ăn hoài một món” cũng ngán thiệt...

Trong một cuộc trà dư tửu hậu, bất chợt tôi nghe chồng nói với cánh “đàn em”:

- Muốn biết đàn bà “muốn” hay không có gì là khó! Cứ chiều tối đẹp đẹp thơm thơm đi qua đi lại trước mặt mình là biết… sắp khổ rồi!

Đàn em cười rần rần rồi cũng có cậu cắc cớ:

- Anh làm sao mà khổ? Rồi làm sao hết khổ?

- Gần hai chục năm hôn nhân, ăn hoài có một món thì làm sao không khổ? Muốn hết khổ thì phải đổi khẩu vị chứ!

- A… thì ra anh dám…! Em méc chị thì anh sẽ tan xương!

- Mày ngon thì méc đi! Chính chị mày đổi khẩu vị đó.

Trời ơi, chuyện giường chiếu vợ chồng mà anh khoe khoang thế này thì… chiều nay biết tay ta nhé người ơi!

Ảnh minh họa

Mà ngẫm lại, mấy cặp vợ chồng ngoài bốn mươi như mình, nghĩa là gần hai mươi năm “ăn hoài một món” cũng ngán thiệt. Hồi đó còn e thẹn, còn ảnh hưởng suy nghĩ đàn bà mà chủ động thì “mất giá” hết. Hoặc chồng sẽ đánh giá là “già đời” nên có yêu thương ham muốn mà cứ chờ đợi… chờ đợi… ơn "mưa trời" để rồi có đủ vui hay không cũng không dám bày tỏ.

Rồi dù sau cũng có con cái rồi, lại “giữ kẽ” sợ con thấy nọ kia. Tiếp tục o ép cảm xúc đến khi con lớn cũng có nghĩa là mình bước vào tuổi “đã toan về già” thì coi như cũng… phí của trời luôn. Ấy là chưa kể nhiều cặp phải sống chung với cha mẹ, anh em. Nhà cửa hạn hẹp, không gian riêng không có, gánh nặng áo cơm trì níu kéo tuột yêu thương chìm xuống cuối ngày để “có cũng được không có cũng chả sao”. Miễn ngày có ba bữa ăn, việc làm ổn định, chồng không lăng nhăng, vợ không lười biếng, con khỏe mạnh lớn khôn là coi như viên mãn rồi.

Thế rồi khi con vào cấp ba, có nghĩa là chúng đã có thế giới riêng của chúng. Mình cũng tạo được nhà riêng, bây giờ không gian mênh mông chả sợ hạn hẹp chốn đông người, không lo mẹ già em dại dòm ngó nhưng sao bỗng dưng vợ chồng mỗi người một góc. Vợ ôm điện thoại cười rúc rích, chồng nằm với laptop hết xem bóng đá tới xem phim, đọc báo rồi cười hố hố một mình

"Gạ" chồng từ màu son. Ảnh minh họa

Hôn nhân không nhạt nhẽo cũng chả mặn nồng rồi tự hỏi rằng: hai mươi năm chồng vợ, con hai đứa lớn khôn, nhà cửa đã có đủ. Thế mình đã “lên đỉnh” lần nào chưa ta? Cảm giác đó có như sách báo nói? Là chồng đổ mồ hôi như tắm, vợ nghe luồng điện lạnh toát sống lưng rồi cả hai chìm vào thế giới không trọng lực?

Ờ… hình như chưa có. À mà chắc có, lần nọ lần kia có vồ vập hùng hục lao vào nhau mấy lần nhưng ở nhà bếp con mèo chạy rớt cái mâm, con chuột tha khúc xương vướng chân giường đánh “ầm” làm tan hết bao cảm xúc.

Vậy là mình phải cứu nguy chính mình thôi. Trước tiên là đăng ký lớp thể dục thẩm mỹ. Eo ơi… ngày đầu mặc cái áo thể thao, nhìn chiếc “nây” bụng lộ ba ngấn mà phát hoảng. Còn khuôn ngực thì dù áo có gọng nâng “hết nấc” nhưng sao cứ nhão nhoè ra vậy. À… hai đứa con, mỗi đứa bú hết 24 tháng mà “hàng họ” còn nguyên hình nguyên số sao được.

Tập xong khóa thẩm mỹ thì về quyết bỏ điện thoại qua một bên. Mạnh dạn nhé, đừng để thế giới ảo cướp hết giá trị thật của cuộc sống nữa. Sau giờ cơm tối, mọi liên lạc bên ngoài sẽ cắt hết, chỉ còn với gia đình. Rồi mạnh dạn nữa, sắm cho mình bộ nội y bạc triệu đi, chai nước hoa “nhỏ nhưng có võ” và xức ít xíu thôi, vào sau gáy ấy.

Và chiếc giường thơ mộng.

Rồi giả vờ cúp cầu dao diện và hốt hoảng la lên: “Chết! không chừng cháy cầu chì”. Hai con cũng “a” thật to từ trong phòng của chúng.

Ông chồng tất nhiên phải bỏ laptop mà đi về phía chiếc đèn sạc hay để trên tủ lạnh, vừa đi vừa nói “Hai đứa ngồi yên, ba đi đốt đèn đây”. Mình đứng ngay tủ lạnh chứ đâu, chụp tay chồng, cố gắng đứng sát vào anh để mùi dầu thơm và hơi da thịt mát lạnh chạm vào người anh ấy kèm lời thì thầm “Em tắt đèn đó”.

Chẳng có ông chồng nào… ngốc đến nỗi mà không hiểu chuyện. Và rồi ông cũng bật đèn sạc lên và sau đó thì… đi đến cầu dao điện, kéo lên cho sáng nhà sáng cửa nhưng ông thì… biến mất trong vòng tay con “hồ ly” rồi.

Chẳng biết nhờ khóa thể dục thẩm mỹ hay vì đã bớt những lo âu của cơm áo gạo tiền cuộc sống mà chồng tôi cũng bắt đầu bắt chước tắt nguồn điện thoại, máy tính mỗi sau giờ cơm tối. Có thể nắm tay nhau đi dạo mát, có thể nằm bên nhau khơi gợi những yêu thương, có thể cùng các con bàn về một đề tài nào đó hot nhất trong cuộc sống.

Khi người ấy chịu cách “đổi khẩu vị” của mình thì tôi bảo rằng: “Mai mốt dành dụm tí tiền em sẽ đi phẫu thuật ngực cho nó đẹp như gái mười tám”. Chồng quát lên “Rồi sau đó là cấm sờ vào hiện vật phải không? Thôi nhé, có sao để vậy cho tui, chứ bà mẹ hai con, bốn mươi tuổi mà ngực như mười tám thì dị hợm lắm à”.

Hai vợ chồng lại lăn vào cuộc “gạ” nhau dù “bên này” vòng một có xấu xí chút, “bên kia” bụng “sáu múi gom thành một” và tóc của cả hai cũng bắt đầu óng ánh vài sắc trắng.

Thúy Vân