Sáng 12-1, phiên tòa xét xử bị cáo Trịnh Xuân Thanh - nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), bị cáo Đinh La Thăng - nguyên Chủ tịch HĐTV Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) cùng đồng phạm tiếp diễn với phần bào chữa của luật sư bảo vệ thân chủ Trịnh Xuân Thanh.

Trước đó, đại diện Viện Kiểm sát nhân dân TP Hà Nội (VKS) thực hành quyền công tố tại phiên tòa xác định, trong quá trình thực hiện Dự án Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2 (Dự án Thái Bình 2), bị cáo Trịnh Xuân Thanh đã chỉ đạo bị cáo Vũ Đức Thuận (nguyên Tổng giám đốc PVC) ký Hợp đồng EPC không đúng pháp luật để PVC được nhận và sử dụng tiền tạm ứng trái quy định, gây thiệt hại cho Nhà nước.

Căn cứ vào hồ sơ vụ án cùng các lời khai tại phiên tòa, VKS có đủ cơ sở xác định hành vi này của bị cáo Trịnh Xuân Thanh đã phạm vào tội Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Đối với hành vi tham ô tài sản, đại diện VKS xác định, bị cáo Trịnh Xuân Thanh là người giữ vai trò chính trong việc đề ra chủ trương cùng bị cáo Vũ Đức Thuận chỉ đạo bị cáo Nguyễn Anh Minh (nguyên Phó tổng giám đốc PVC) và bị cáo Lương Văn Hòa (nguyên Giám đốc Ban điều Dự án Vũng Áng – Quảng Trạch) lập khống hồ sơ, rút tiền từ Ban điều hành dự án Vũng Áng - Quảng Trạch để chia nhau sử dụng cá nhân.

Bị cáo Trịnh Xuân Thanh - nguyên Chủ tịch HĐQT PVC

Trong đó, bị cáo Trịnh Xuân Thanh trực tiếp chiếm đoạt 4 tỷ đồng và phải chịu trách nhiệm cùng các bị cáo Vũ Đức Thuận, Nguyễn Anh Minh và Bùi Mạnh Hiển (nguyên Chánh văn phòng PVC) trong việc sử dụng chung khoản tiền 1,5 tỷ đồng.

Bị cáo Trịnh Xuân Thanh phạm hai tội đều thuộc trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, gây ảnh hưởng rất xấu trong dư luận. Sau khi phạm tội, bị cáo bỏ trốn gây khó khăn cản trở việc điều tra. Trong suốt quá trình từ các giai đoạn điều tra, truy tố, xét xử, bị cáo luôn thể hiện thái độ không thành khẩn, quanh co chối tội.

Tuy nhiên, bị cáo có tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự là gia đình đã tự nguyện nộp số tiền 2 tỷ đồng để khắc phục hậu quả thay cho bị cáo. Dù vậy, vẫn cần thiết phải xử lý thật nghiêm khắc đối với bị cáo, thì mới đảm bảo được tính răn đe, phòng ngừa chung trong xã hội.

Từ những phân tích nêu trên, đại diện VKS đề nghị HĐXX sơ thẩm tuyên phạt từ 13 – 14 năm tù về tội Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tù chung thân về tội Tham ô tài sản. Tổng hợp hình phạt cả 2 tội danh là tù chung thân.

Bào chữa cho bị cáo Trịnh Xuân Thanh, luật sư Nguyễn Văn Quynh cho rằng, thân chủ của luật sư không “quanh co chối tội”. Từ đó, luật sư Quynh dẫn nguyên tắc suy đoán vô tội quy định tại điều 13-Bộ luật Tố tụng hình sự và trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan có thẩm quyền, người bị buộc tội có quyền nhưng không buộc phải chứng minh mình vô tội.

Đến lượt mình, luật sư Lê Văn Thiệp (cũng bào chữa cho bị cáo Trịnh Xuân Thanh) nhìn nhận, xét xử các bị cáo với mức thiệt hại lên đến 119 tỉ đồng theo cách tính lãi suất của các giám định viên và cáo buộc của VKS là không thỏa đáng. Luật sư Thiệp đề nghị HĐXX áp dụng Điều 25 của Bộ luật hình sự (BLHS) năm 1999 và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS năm 2009 để miễn truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những bị cáo trong vụ án về tội Cố ý làm trái...

Luật sư Trần Hồng Phúc bào chữa cho bị cáo Trịnh Xuân Thanh tại phiên tòa

Đối với tội tham ô tài sản, luật sư Lê Huy Thiệp cho rằng, tất cả các cáo buộc của VKS không đủ cơ sở vững chắc theo quy định của pháp luật. Theo vị luật sư này, toàn bộ hành vi chiếm đoạt tài sản của nhà nước bằng cách lập các hồ sơ khống được thực hiện bởi các bị cáo như Nguyễn Anh Minh, Lương Văn Hòa... Trong khi đó, các lời khai của những người này đều không chứng minh được ý thức chủ quan của Trịnh Xuân Thanh với vai trò đồng phạm.

Là người tiếp theo bào chữa cho bị cáo Trịnh Xuân Thanh, luật sư Trần Hồng Phúc đề nghị HĐXX xem xét lại việc xử lý tài sản kê biên ở vụ án này. “Lẽ ra chúng tôi không có quyền nói vì liên quan đến người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan là ông Trịnh H. C. - con trai của bị cáo Trịnh Xuân Thanh. Tuy nhiên, trong phần luận tội, cơ quan truy tố vẫn giữ quan điểm đề xuất giữ nguyên việc kê biên những tài sản trong quá trình điều tra vụ án”- luật sư Phúc nói.

Cụ thể, luật sư Phúc đề nghị HĐXX xem xét lại việc kê biên xe ô tô và các căn hộ hiện nay đang mua trả góp của anh Trịnh H. C. Luật sư cho rằng, việc kê biên tài sản trước đây là hoàn toàn đúng pháp luật. Nếu xác định đây là tài sản có nguồn gốc từ hành vi tham ô của bị cáo (nếu có) sau này thì đây là biện pháp để bảo đảm thi hành án, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước.

Tuy nhiên, theo lời khai của anh C. trong hồ sơ vụ án cũng như qua việc thẩm vấn công khai tại phiên tòa, HĐXX đã làm rõ, anh C. khai những tài sản nói trên là tài sản ông bà nội cho. Anh C. hoàn toàn không có lời khai nào xác định đây là tiền do bị cáo Trịnh Xuân Thanh cho con trai.

“Điều này được thể hiện trong hợp đồng tặng cho tiền. Hợp đồng này được ông bà nội của Trịnh H.C. tặng cho số tiền tại 6 sổ tiết kiệm. Anh C. khai, việc anh mua các tài sản (đã bị kê biên) bằng số tiền ở 6 sổ tiết kiệm ông bà nội cho”- luật sư Phúc nói. Cũng theo luật sư Trần Hồng Phúc, hợp đồng tặng cho tiền nói trên được lập năm 2011, ở thời điểm chưa xảy ra hành vi tham ô ở PVC.

Trịnh Tuyến