Khi yêu thương đong đầy  Xin đừng ai để lạc mất nhau

Thời gian luôn có phép nhiệm màu Trôi quá chậm với người đang chờ đợi Trôi quá nhanh với người đang sợ hãi

Và sẽ đến một ngày mai thức dậy Ta không đủ thời gian làm việc cần làm Phây-búc mở ra chờ bạn “lai”, “còm” Nhưng sẽ không ai giúp ta xử lý Bởi ai cũng bận đăng lên bao điều mình suy nghĩ Ta đếm tuổi ta bằng số bạn bè Ta đếm cuộc đời bằng nụ cười thân thiết Nhưng tất cả chúng ta rồi đều bị giết Bởi người thầy vĩ đại: Thời gian. Lê Cảnh Nhạc