Việt Nam là quốc gia có chỉ số hành tinh hạnh phúc (HPI) đứng thứ 5 thế giới, thứ 2 ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Theo tổ chức nghiên cứu kinh tế - xã hội New Economics Foundation có sở chính tại Vương quốc Anh, Việt Nam là quốc gia có chỉ số hành tinh hạnh phúc (HPI) đứng thứ 5 thế giới, thứ 2 ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Việt Nam là 1 trong 3 quốc gia có chỉ số hành tinh hạnh phúc (Happy Planet Index) cao và chỉ số dấu chân sinh thái nhỏ đủ để có sự bền vững môi trường.

Bảng xếp hạng được công bố tại trang web happyplanetindex.org.

Chỉ số hành tinh hạnh phúc của Việt Nam xếp thứ 5/140.

Theo thống kê của trang Happyplanetindex.org, nước có chỉ số HPI cao nhất là Costa Rica (44,7), xếp thứ nhất trong số 140 quốc gia. Các nước nằm trong top 5 lần lượt là Mexico (40,7), Columbia (40,7), Vanuatu (40,6), Việt Nam (40,3).

Chỉ số HPI của nước Mỹ xếp thứ 108/140 với chỉ số HPI là 20,7.

Đất nước có chỉ số HPi thấp nhất thế giới là nước Cộng hòa Chad, một quốc gia không giáp biển tại Trung Phi với chỉ số HPI là 12,8.

Mặc dù chất lượng cuộc sống của người Việt chỉ đạt 5.5/10, thấp hơn nhiều so với các nước khác trong top 10 nước có chỉ số HPI cao nhất, nhưng vẫn cao hơn Hong Kong. Người Việt có tuổi thọ trung bình ấn tượng: 75,5 năm. Cả Việt Nam và Gambia đều có nền kinh tế tương tự với chỉ số GDP/người gần bằng nhau, nhưng người dân Việt Nam sống thọ hơn khoảng 17 năm.

Việt Nam cũng được đánh giá cao về dịch vụ công, tỷ lệ phổ cập giáo dục cao. Năm 2012, tỷ lệ trẻ em nhập học của Việt Nam thuộc nhóm cao nhất thế giới với 98%. Số trường cao đẳng, đại học của nước ta cũng tăng nhanh chóng. Số người nghèo đói đã giảm mạnh từ 58% (1993) còn 10,7% (2010).

Đất nước Bhutan nổi tiếng là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới mặc dù nền kinh tế của họ không mấy phát triển. Để người dân sống hạnh phúc thực sự, quốc gia đó không nhất thiết phải giàu có, phát triển.

Quan trọng là người dân ở đó có thể sống thoải mái. Một đất nước hạnh phúc là nơi người dân luôn cảm thấy họ sống có ích, muốn chia sẻ và cống hiến cho cộng đồng.

Nhiều nhà xã hội học cho rằng, hạnh phúc thực sự dựa trên tiêu chí về sự đảm bảo các nhu cầu thiết yếu của người dân, các dịch vụ cơ bản của cuộc sống như y tế, giáo dục được đáp ứng thiết thực.

Hạnh phúc thực sự là một người dân đều muốn sống có ích và cảm thấy cuộc sống của họ có ý nghĩa. Một người có hạnh phúc hay không bắt đầu từ những thứ giản dị như thế.